Tin tức về loài chuột

Tìm hiểu về loài chuột

Thuốc diệt chuột

Gọi điện đặt dịch vụ

 

Dịch vụ diệt chuột

Thăm dò ý kiến

Bạn dùng Thuốc diệt chuột loại nào?
 

Thống kê truy cập

Hiện có 13 khách Trực tuyến
Cuộc trò chuyện chuột và sư tử.
 
alt 
 
Sư tử: Này chuột, cậu đang làm gì thế?
Chuột: Tớ không làm gì cả, tớ chỉ ngẩng cao đầu.
Sư tử: Tại sao ngẩng cao?
Chuột: Tại tớ kiêu hãnh!
Sư tử: Tại sao kiêu hãnh?
Chuột: Tại tớ đọc báo năm Tý, thấy nói chuột có công rất lớn với loài người.
Sư tử: Công gì?
Chuột: Công hy sinh. Biết bao loài chuột đã ngã xuống trong các phòng thí nghiệm để loài người có nhiều tiến bộ trong khoa học.
Sư tử: Hừ, điều ấy đúng!
Chuột: Biết bao bệnh tật, biết bao phương pháp đã được khám phá bởi chuột. Và tớ thấy mình không nhỏ bé chút nào.
Sư tử: Cũng phải! Nhưng chuột ạ, nếu nghĩ kỹ, công lao của cậu chưa bằng tớ đâu.
Chuột: Vô lý!
Sư tử: Tại sao?
Chuột: Nói thẳng thắn nhé, sư tử, tớ thấy cậu chả có ích gì ngoài nằm trong Sở thú.
Sư tử: Cậu nhầm!
Chuột: Xương cậu không nấu cao như cọp, mật cậu không chữa đau như gấu, da cậu không làm ví như da cá sấu...
Sư tử: Và cuối cùng, thịt tớ không ăn được như chuột?
Chuột: Đúng! Và cũng chưa sách báo nào ghi thân cậu có thể cắt ra trong phòng thí nghiệm. Tóm lại, cậu vô ích toàn diện!
Sư tử: Đáng thương quá, chuột ơi.
Chuột: Sao lại đáng thương?
Sư tử: Vì cậu chỉ biết hiến thân cho khoa học, hiến cả thịt, da, xương. Sở dĩ cậu dễ lập công như thế là vì cậu đông và dễ giết mà thôi.
Chuột: Đông? Dễ giết?
Sư tử: Đúng! Còn tớ, tớ không hiến xác, mà hiến tâm hồn.
Chuột: Tâm hồn?
Sư tử: Phải. Nếu cậu để ý kỹ, cậu thấy con người mơ về sư tử ở khắp mọi nơi: trong đền thờ, trong tranh, trong phim, trong huyền thoại.
Chuột: Nghĩa là?...
Sư tử: Nghĩa là loài người luôn luôn khao khát, luôn ví von, luôn mong mỏi mình như sư tử.
Chuột: Trong khi phần lớn họ chưa nhìn sư tử tận mắt bao giờ?
Sư tử: Đúng vậy, khác hẳn với chuột, đứa trẻ con nào cũng đã thấy, đã tóm hoặc đã xơi; sư tử, tức tớ đây, chủ yếu chỉ được nhìn qua huyền thoại. Họ không lột da tớ, không cắt đuôi tớ và càng không có hy vọng gì ăn thịt tớ, con người coi tớ như một biểu tượng vươn lên.
Chuột: À!
Sư tử: Suốt đời, cậu đã hy sinh bằng cách hiến thân. Và phần lớn sự hiến ấy đã diễn ra âm thầm. Điều đó cũng tốt, nhưng giá như cậu hiểu, có thể hiến dâng mà không mất mát như tớ thì hay.
Chuột: À!
Sư tử: Sự hy sinh của cậu là cần thiết, nhưng không hề mang tính tối cao. Chuột thân mến, hay nói cách khác, sự hy sinh của cậu "cổ" rồi. Loài người đã tiến theo một quy trình mới, và cái họ cần hôm nay là những gì vươn tới chứ không phải chỉ cắt với chặt ra.
Chuột: Nghĩa là cậu nghĩ chuột không đáng giá bằng sư tử?
Sư tử: Phải thành thực công nhận tớ đang nghĩ thế. Nếu không tin, cậu cứ nhìn thực tế mà coi. Hằng ngày, có cả nghìn chú chuột lìa đời trong phòng thí nghiệm, mà thiên hạ chả nói tới dòng nào (trừ báo xuân những năm Tý thì không kể!). Nhưng hễ một chú sư tử làm sao thì ôi thôi, quan trọng lắm, tạp chí, tivi đưa tin ầm ầm.
Chuột: Bất công quá!
Sư tử: Không bất công đâu chuột ạ. Cậu nên nhớ, hy sinh thân xác, dù là thứ hy sinh khá đắt, vẫn là… lao động phổ thông. Thế kỷ XXI này đang cần những hy sinh cao hơn, và sự oai hùng của tớ, sự bí hiểm của tớ, sự hiếm hoi của tớ rất phù hợp với kiểu đóng góp này. Và loài người nhanh chóng hiểu ngay điều đó. Họ nhanh chóng đưa tớ lên tranh, lên tượng, còn cậu thì đưa cho… mèo.
Chuột: Tức thật!
Sư tử: Tớ cũng công nhận là tức thật. Lỗi của cậu là hy sinh trong tư thế thập thò. Còn tớ, luôn oai phong, đĩnh đạc. Nếu bà con mong tìm ở thân thể cậu những biến đổi gen thì mong tìm ở dáng điệu của sư tử những giấc mơ chúa tể. Đấy là điều hai đứa mình khác hẳn nhau.
 
Lê Thị Liên Hoan
TTC  - Trích từ _CAND